Lúc này, một tia sét cắt qua bầu trời đêm, chiếu sáng khuôn mặt của nhau, ngay cả một chút cảm xúc trên mặt cũng có thể thấy được rõ ràng.
Cố Vân Phàm thấy vẻ giấy giụa trong mắt cô.
Còn Lý Tư Ỷ thì thấy được dục vọng trong mắt anh, vô cùng vô tận giống như cơn mưa to trước mắt, giống như đêm tối hôm nay...
Không biết qua bao lâu, anh mới đi về phía cô. Anh chưa nói chuyện với cô, chỉ vuốt ve cô bé trong lòng ngực cô. Cố Tư Kỳ nhỏ giọng gọi: “Cha ơi!”
Cố Vân Phàm mỉm cười, nhìn thoáng qua Lý Tư Ỷ, sau đó đi đến bên cửa sổ sát đất đóng kín cửa sổ lại, rồi quay đầu thấp giọng nói: “Giường của Tư Kỳ nhỏ lắm, đi phòng khách ngủ đi.”