Anh vừa nói gì? Anh vừa nói mẹ cô tới đây đưa canh gà... Mẹ cô đưa canh gà cho Cố Vân Phàm? Cô không tin!
Cố Vân Phàm biết cô không tin nên bảo cô ăn thử.
Lúc nhìn thấy măng núi, Lý Tư Ỷ liền biết Cố Vân Phàm không nói bậy. Bởi vì măng núi là đặc sản chỗ dì cô, ở nơi khác là không có, hơn nữa lúc về nhà mẹ cô có xách theo hai túi nhỏ.
Tính ra thì có một nửa măng núi trong canh của Cố Vân Phàm.
Cố Vân Phàm thấy cô không lên tiếng thì mỉm cười nói: “Anh bị thương, dì đau lòng anh hơn em nhiều! Tư Ỷ, khi nào em hầm canh gà cho anh ăn?”
Lý Tư Ỷ hừ nhẹ: “Anh cứ chờ đi!”