Cố Vân Phàm cười nhạt, đưa một điếu thuốc lá cho Trình Luật: “Hàng đặt riêng, không ảnh hưởng nhiều đến sức khỏe. Đám bác sĩ các cậu bình thường thích dưỡng sinh lắm mà?”
Trình Luật không khách sáo với anh, dù rằng ngày thường anh ta rất ít hút thuốc.
Cách hàng rào sắt, Cố Vân Phàm khom lưng châm thuốc lá cho anh ta.
Trình Luật hít vào hai hơi cho đã nghiện, rồi ngước mắt lên nhìn Cố Vân Phàm, nói: “Tôi hối hận!”
Cố Vân Phàm nhếch môi, không tỏ ý kiến.
Trình Luật hơi thay đổi ánh mắt. Anh ta bực bội mà hút thuốc, rồi nói: “Tôi biết bây giờ tôi nói hối hận thì đã muộn rồi, anh Cố sẽ không bỏ qua cho tôi. Hơn nữa, anh đã cho tiền cha mẹ tôi, bảo bọn họ về quê, rõ ràng là mua mười năm ngồi tù của tôi đây mài!”
Dứt lời, Trình Luật nhìn chằm ngón tay kẹp thuốc lá, tự giều: “Mười triệu tệ mua mười năm, mỗi năm một triệu tệ, cái giá này là đủ rồi. Anh Gố... lúc tôi hay tin, anh biết tôi đang suy nghĩ gì không? Tôi suy nghĩ có tiền tốt thật đấy! Nếu tôi có tiền, tôi sẽ không mất đi Lý Tư Ỷ, cô ấy sẽ không quay lại với anh. Nếu tôi có tiền, lúc Hoàng Viện Viện dẫn tôi đi dự tiệc sinh nhật, tôi sẽ bỏ đi ngay. Tôi không thích cô ta... Nhưng vì tôi không có tiền, nên tôi trái lương tâm mà lá mặt lá trái với cô ta."