Cô bé quyết định, chờ lúc gặp nhau, nhất định phải làm Lý Tư Ỷ thương yêu chính mình mới được.
Xe đỗ dưới lầu phòng làm việc của Lý Tư Ÿ. Ba người ngồi trong xe đợi.
Hôm nay Lý Tư Ỷ tan làm sớm, xuống lầu thì thấy một người cha đơn thân theo đuổi mình tới tận chỗ làm. Anh ta là giáo viên, là giáo viên trẻ tuổi nhất của một trường đại học ở thành phố B, vợ anh ta đã chết trong vụ tai nạn xe cách đây mấy năm.
Anh ta hỏi thăm rồi, hiện nay Lý Tư Ỷ đang độc thân, vậy nên định theo đuổi.
Nhưng anh ta còn chưa kịp nói thì một bóng dáng thon dài chặn hết nắng chiều, một giọng nói vang lên: “Ngại quá, tôi đến đón vợ tôi!”
Người cha trẻ tuổi sửng sốt.
Lý Tư Ỷ cũng ngây người, ngước mắt lên liền thấy ánh mắt sâu thẳm của Cố Vân Phàm. Gô rất tức giận, anh dựa vào cái gì để nói cô là vợ anh chứ?
Thấy Cố Vân Phàm đuổi người đi rồi, cô không hề ngó ngàng gì anh, cứ vậy đi luôn.
Cố Vân Phàm nhanh tay kéo cổ tay cô, thấp giọng nói: “Muốn phủ nhận hả? Vậy là lại muốn yêu đương?”
Lý Tư Ỷ cắn môi: “Cố Vân Phàm, em đã nói rồi, nếu người ngày không được thì sẽ đổi người khác... cho đến khi em.