Trong lần mây mưa trước, Cố Vân Phàm nói vài năm qua anh chưa từng có người phụ nữ nào.
Cô tin lời anh nói.
Loại người như anh không cần phải nói dối, mà anh cũng khinh thường đi nói dối. Lúc bọn họ quen nhau, anh cũng vẫn có người khác, lần nào cũng không có ý định lừa cô, thậm chí còn có một vài cô gái chạy tới trước mặt cô khiêu khích cô. Cô không phải vợ anh, chỉ có thể chịu đựng tức giận.
Nghĩ đến những chuyện kia, Lý Tư Ỷ liền trở nên lạnh lùng, tự khinh bỉ mình khi thấy mình mềm lòng.
Cố Vân Phàm chưa khỏe hoàn toàn, mới đi vài bước là trên trán đã toát mồ. hôi lạnh.
Lý Tư Ỷ nhẹ giọng nói: “Hay là... dùng cái kia đi!”
Cái kia...
Trong đầu Cố Vân Phàm chợt lướt qua hình ảnh kia, chỉ là nghĩ đến thôi cũng cảm thấy tục tằng. Không phải là anh không muốn, mà là anh biết Lý Tư Ỷ