Cố Vân Phàm không dời bàn tay, dưới bàn tay là nhịp tim đập dồn dập của
Anh rất hiểu biết cô.
Dáng vẻ mỗi lần nói dối của cô đều khác với bình thường, vành tai hơi đỏ, nhịp tim đập nhanh...
Cái loại thân mật này không nên thuộc về bọn họ.
Lý Tư Ỷ muốn kéo tay anh ra, không ngờ anh chẳng những không rút ra, mà còn nắm ngược lại tay cô, để cô cũng cảm nhận nhịp tim của mình: “Đập nhanh quái”
“Buông tay ra! Cố Vân Phàm, anh là đồ không biết xấu hổi”
Cố Vân Phàm thấy cô tức đỏ cả mặt thì cười khế rồi buông tay ra. Anh nằm xuống gối, nhẹ nhàng bâng quơ hỏi lại: “Hôm ấy chúng ta làm rất nhiều lần, lần nào em cũng ôm cổ anh bảo anh đừng đi.”
Lý Tư Ỷ quay mặt sang chỗ khác: “Anh quên chuyện hôm ấy đi!” “Quên không được, ngày nào cũng phải nhớ đến vài lần.” Anh đúng là đồ lưu manh!