Bà ta lại quỳ xuống với Cố Vân Phàm, gào khóc cầu xin anh tha cho con trai mình.
Cố Vân Phàm cảm thấy ồn ào, bảo người kéo bà ta đi ra ngoài... Vệ sĩ mua hai vé tàu cao tốc cho bọn họ.
Vệ sĩ nói: “Ngài Cố không muốn thấy các người, cũng không muốn cô Lý
thấy các người.” Hai vé tàu cao tốc, một chỉ phiếu mười triệu tệ. Mua mười năm của Trình Luật. Đôi tay mẹ Trình run rẩy.
Vệ sĩ lạnh nhạt nói: “Nếu tôi là các người, tôi sẽ cầm tiền về quê. Các người phải hiểu răng tội danh của bác sĩ Trình có thể lớn có thể nhỏ, tất cả đều do một câu của ngài Cố thôi.”
Phòng bệnh trở nên yên tĩnh.
Vệ sĩ mở cửa đi vào, nhẹ giọng nói: “Ngài Cố, bọn họ cầm tiền và vé tàu đi rồi.
Cố Vân Phàm đang cầm một quyển kinh thánh.
Nghe vậy, anh cười khẽ, ai nói tiền tài không mua được gì cả?
Trong mắt anh, tiền tài có thể mua được mọi thứ, ngoài mua được Lý. Tư Ỷ ra.