Hộ lý cảm thấy rất bình thường khi giúp người bệnh đi vệ sinh. Nhưng mà Cố Vân Phàm lại cực kì ngại ngùng.
Anh là một người đàn ông. Anh không chịu được loại mất mặt này.
Anh nhắm hờ mắt, chờ hộ lý chuẩn bị xong hết, mới nhìn về phía Lý Tư Ÿ. Thấy cô đang ngẩn người, anh không nhịn được nổi giận: “Em còn muốn nhìn bao lâu nữa?”
Lý Tư Ỷ nhận ra sự lúng túng của anh.
Cô cố ý không dời tấm mắt, nói: “Đợi thêm hai mươi năm nữa, lúc anh liệt nửa người, cái cảnh tượng này sẽ trở nên rất bình thường, bây giờ làm quen trước. cũng tốt thôi
Cô đang nói anh già bằng một cách khác!
Cố Vân Phàm cười nhạo: “Xem ra bài học hôm ấy còn chưa đủ, em vẫn còn mạnh miệng thế kia mà, đợi anh khỏe lên, anh nhất định sẽ làm em biết anh có già hay không.”
“Bị thương vậy rồi mà còn chơi lưu manh nữa hả! Cố Vân Phàm, khi nào anh mới thả em đi?”