"Ngài ấy thương cô bé như thế, nên sẽ liều mạng vì cô bé, điều đó cũng không
lạ" An Nhiên nói xong thì vỗ nhẹ lên vai cô ấy, an ủi trong vô thanh.
Lý Tư Ỷ hít sâu một hơi: "Tôi vào thăm anh ấy."
Cửa phòng bệnh siêu VỊP mở ra, căn phòng rộng đến mức vượt xa tưởng tượng của người thường.
Đi qua cửa là phòng khách, bên trong mới là phòng bệnh của Cố Vân Phàm, lại đi tiếp vào trong còn có một gian phòng nhỏ để Cố Tư Kỳ ở đó, hiện giờ cô bé không muốn rời xa bố một khắc nào cả.
Chị Vương đang trông cho cô bé ngủ.
Bên ngoài phòng bệnh, Cố Vân Phàm đã tỉnh táo nhưng mặt vẫn trắng bệch, ông ta dựa vào đầu giường nghe cấp dưới đứng cạnh giường báo cáo công việc, lúc cửa mở ông ta có nhìn qua, sau đó thì sững sờ.