Xung quanh yên lặng, ngoại trừ tiếng tim đập quá khích của nhau thì chỉ còn lại vài tiếng chim hót bên ngoài... cho nên chỉ cần một chút âm thanh nhỏ xíu vang lên cũng sẽ đặc biệt kích thích.
Lý Tư Ỷ nằm trên vai ông ta, bất kham thật sự.
Trong lòng cô ấy rõ ràng, tuy trận này là Cố Vân Phàm chủ động, nhưng cô ấy cũng không từ chối, cũng coi như là phối hợp.
Chắc là lâu quá rồi chưa làm!
Bọn họ đều giống nhau, cả hai không nói chuyện, chỉ chăm chú nhìn vào khuôn mặt đối phương.
Mơ hồ, vặn vẹo... từ dịu dàng đến kịch liệt! Xuyên qua một tầng lụa trắng, ánh mặt trời leo lên chiếc giường lớn xa hoa, Cố Vân Phàm đặt người lên giường, sau đó phủ xuống... cả buổi sáng ông ta hầu