Cố Vân Phàm nói xong.
Lý Tư Ỷ ngây người, cô ấy không thể tin nổi vào những gì mình nghe được... Cố Vân Phàm nói Cố Tư Kỳ, tức con gái anh ta không phải là con ruột anh ta?
Lý Tư Ỷ có thể chắc chắn rằng Cố Vân Phàm nói thật, ông ta rất thương yêu đứa trẻ kia, ông ta sẽ không nói dối để lấy lòng mình hay làm mình đổi ý.
Vậy... đứa trẻ đó là con ai?
Cố Vân Phàm đoán được cô ấy đang nghĩ gì, không kìm được cười chua chát, ông ta vô thức rút một điếu thuốc rồi khẽ nói: "Tôi hút điếu thuốc."
Nếu không ông ta không nói nổi, dù sao đoạn quá khứ đó cũng chẳng vui vẻ gì.
Lý Tư Ỷ cào tóc: "Chuyện của anh không liên quan tới tôi."
Cố Vân Phàm nhìn cô ấy chăm chú, lát sau ông ta cười: "Em lại dỗi rồi."
Sau đó ông ta lẳng lặng rút một điếu thuốc, cúi đầu châm lửa, ông ta nhíu mày hút một hơi, ở giây phút đó Cố Vân Phàm cảm tưởng như mình đã quay về là chàng trai trẻ vô tư 20 năm về trước.