Cuối cùng Lý Tư Ỷ vẫn tháo dây an toàn, đẩy Cố Vân Phàm ra rồi xuống xe. Lúc cửa xe đóng lại, cô ấy nghe được giọng nói trầm thấp của Cố Vân Phàm: “Tư Ý, cho tôi một cơ hội nữa.”
Bờ môi Lý Tư Ỷ run lên, cô ấy cụp mắt xuống, trong lòng vẫn kiên quyết muốn rời khỏi người đàn ông này.
Mới đi được mấy bước, cô ấy lại trông thấy Trình Luật đứng ở đối diện. Dáng vẻ của Trình Luật không khá hơn Cố Vân Phàm là mấy, trong tay anh ta cầm một túi sữa đậu nành và một túi bánh hành.
Anh ta muốn bù đắp cho sự thiếu chu đáo của mình lúc trước nên mới tới đây để vớt vát lại, nhưng không ngờ có thể chứng kiến một màn vừa rồi.
Trình Luật là một người đàn ông rất kiêu ngạo, từ bé anh ta đã xuất sắc hơn những người khác, lại còn là niềm tự hào của gia tộc họ Trình, nên anh ta cảm
thấy mình đã bị Lý Tư Ỷ phản bội.
Hóa ra cô ấy không tha thứ cho anh ta là vì muốn tái hợp với Cố Vân Phàm.
Trình Luật cắn răng nói: “Lý Tư Ỷ, anh chỉ ăn một bữa cơm với Hoàng Viên Viên mà thôi, còn em với cái vị Tổng giám đốc Gố này thật sự trong sạch à? Lúc ở bệnh viện, chân trước em vừa đi thì chân sau đã tới thăm con gái của ông ta, đứa bé kia thật ra là con rơi của hai người phải không? Bảo sao em lại ở nước ngoài ba năm, đó là thời gian em đi đẻ chứ gì?”