Cố Vân Phàm nói xong, sắc mặt của Trình Luật bỗng chốc trở nên trắng bệch, bờ môi mấp máy như muốn nói thêm gì nữa, thế nhưng Cố Vân Phàm đã lập tức cúp máy.
Trình Luật cảm thấy trời đất quay cuồng một hồi. Anh ta cầm điện thoại một lúc lâu rồi mới nhắn tin WeChat cho Lý Tư Ỷ, muốn nói chuyện với cô ấy.
Không ngờ Lý Tư Ỷ đã hủy kết bạn với anh ta.
Anh ta lập tức gửi lời mời kết bạn lại, nhưng đợi tận mười phút cũng chẳng được Lý Tư Ỷ chấp nhận.
Trình Luật cảm thấy hơi xấu hổ.
Cô ấy cảm thấy mình ngứa mắt đến thế ư? Tối hôm qua, anh ta nhất thời bị váng đầu nên mới nhắc tới chuyện chia tay với cô ấy, nhưng sáng sớm hôm nay anh ta đã đổi ý rồi, cô ấy không thể... Cô ấy không thể không cho anh ta thêm bất cứ cơ hội nào như vậy chứ!
Trình Luật buồn bực trong lòng, định sau khi tan làm sẽ tới tìm Lý Tư Ÿ để nói chuyện tử tế với cô ấy một phen.
Trong lúc ăn sáng, mẹ Trình thấy con trai mình mặt ủ mày chau thì không khỏi tức giận nói: “Người ta yêu đương thì tinh thần phấn khởi hăng hái, sao mẹ chẳng thấy bạn gái con chăm nom gì cho con thế?”
Trình Luật bất lực cười: “Mẹ à, chúng con đều đã là người trưởng thành, không cần ai phải chăm sóc ai.”
Mẹ Trình không đồng ý: “Con là bác sĩ, dù sao con bé đó cũng chỉ là huấn luyện viên của một lớp học nhỏ, thời gian rảnh rỗi nhiều hơn con bao nhiêu. Tiền kiếm được cũng chẳng nhiều bằng con, nó chăm sóc cho con cũng là chuyện đương nhiên chứ? Mẹ nói cho con biết, sau này bắt con bé đó học cách làm mì của người miền Bắc chúng ta đi. Con đừng có nuông chiều rồi khiến nó không biết làm gì, nhà họ Trình chúng ta cưới cô ta về không phải để cô ta ngồi làm cô chủ.”