Lý Tư Ỷ nhìn Trình Luật, nói rõ với anh ta.
“Trình Luật, chúng ta vốn không cùng chung chí hướng. Anh khát vọng có được thành công, tiến vào xã hội thượng lưu, mà em chỉ muốn một cuộc sống bình yên. Tối hôm qua anh đã nói chia tay, hôm nay lại muốn vớt vát. Có lẽ anh cảm thấy mình rất quan tâm đến em, nhưng nếu thật sự quan tâm thì anh đã không do dự như vậy rồi.”
“Nếu hôm nay em chấp nhận quay lại với anh, sau này anh có dám chắc sẽ không bao giờ hối hận không?”
“Nếu cô bác sĩ Hoàng kia lại hẹn anh, anh sẽ từ chối sao?”
“Anh sẽ không. Anh sẽ thuyết phục chính mình, anh chỉ bất đắc dĩ phải làm vậy. Anh không ngoại tình, chẳng qua anh không có cách nào từ chối...”
Sắc của Trình Luật hết sức khó coi, một lúc lâu sau anh ta mới thấp giọng nói: “Cô ấy là con gái của Viện trưởng, Tư Ỷ, có một số chuyện...”