Mẹ Trình kéo tay bà ta, thăm thiết dắt nhau đi uống cà phê.
Mẹ Lý nhắn tin nói cho Lý Tư Ỷ mình và bố mẹ Trình Luật ở quán cà phê đối diện.
Mọi người ngồi xuống ghế.
Mẹ Trình ngắm nghía quần áo trên người mẹ Lý, sau đó không khỏi vuốt tóc rồi cười mất tự nhiên: “Mẹ Lý Tư Ỷ à, chuyện là thế này. Trình Luật nhà chúng tôi tốt nghiệp bác sĩ ở trường đại học y. Hai năm trước gia đình tôi đã bớt ăn bớt mặc để thanh toán bốn triệu tiền cọc, mua cho Trình Luật căn nhà ở thành phố B... Mẹ Lý Tư Ỷ, bà cũng biết đấy, Trình Luật nhà tôi vừa có nhà vừa có xe, lại còn làm bác sĩ, nó không bao giờ sợ thiếu đối tượng. Bây giờ quan hệ giữa Trình Luật và Lý Tư Ý càng ngày càng tốt hơn. Tôi và bố của Trình Luật đã bàn bạc với nhau rồi, chúng tôi cảm thấy nếu bắt Tiểu Lý phải bỏ ra bốn triệu tiền đồ cưới không hợp tình người cho lắm, nhưng cho dù ít thì cũng không dưới 2 triệu đâu. Số tiền này không phải là chúng tôi đòi hỏi, mà chủ yếu là để làm vốn khởi nghiệp cho gia đình nhỏ của chúng nó sau này. Chúng nó sinh con đẻ cái hay làm gì thì cũng có chút vốn trong tay.”