Ông ta mặc vest nhưng đã cởi bỏ áo khoác, chỉ mặc áo sơ mi trắng, quần đen... Nhưng Lý Tư Ỷ biết đây chỉ là lớp vỏ bọc doanh nhân hiền lành của ông ta, và cô biết rõ ông ta dữ dội thế nào khi hai người riêng tư.
Cô không muốn liên quan gì tới Cố Vân Phàm nữa nên quay người bỏ đi!
Cố Vân Phàm di chuyển rất nhanh, trong vài giây đã nắm lấy tay cô, đẩy cô ra sau khung cửa bất chấp nỗ lực vùng vẫy của cô, nhẹ nhàng chốt cửa lại...
"Cố Vân Phàm, anh đang làm gì vậy?"
Lý Tư Ỷ giấy giụa hồi lâu cũng không thoát được, ngược lại có chút xấu hổ vì việc giãy giụa khiến quần áo cô có chút xộc xệch. Cố Vân Phàm dùng cái chân dài chặn lại giữ chặt cô khiến cô không thể thoát, giọng nói ông ta có chút khàn khàn: "Đừng làm loạn nữa!"
Lý Tư Ỷ hơi giật mình.
Sau đó, cô liền thầm mắng người đàn ông trước mặt là kẻ vô liêm sỉ, có thể tuỳ tiện làm bậy mọi lúc mọi nơi.
Cố Vân Phàm một tay đỡ cô xuống, một tay cầm điếu thuốc chậm rãi hút.