Cố Vân Phàm làm kinh doanh bao nhiêu năm, hiếm khi gặp phải tình huống khiến ông ta phải bó tay.
Nhưng lúc này khi bị bà Lý chèn ép, ông ta lại không biết phải đáp trả thế nào.
Ông ta đành gọi "bà Lý" một cách khá tôn trọng. Bà Lý trong lòng cũng có chút cảm thán, bà ta hiện tại quả thực không thích Cố Vân Phàm, nhưng nếu không phải do chuyện năm xưa thì có lẽ bà ta cũng sẽ rất thích người con rể này. Giờ vợ ông ta chết rồi mới chạy tới đây, năm xưa ông ta đã làm cái quái gì cơ chứ?
Lý Tư Ỷ bế đứa trẻ trở lại phòng. Ở bên ngoài, bà Lý đã bình tĩnh lại và rót một cốc nước cho Cố Vân Phàm.
Cố Vân Phàm cúi đầu nhận lấy bằng hai tay, cử chỉ gần như lấy lòng này lại khiến bà Lý cười khẩy: "Cố tiên sinh không cần phải như thế này, trông rất đáng sợ".
Cố Vân Phàm không có gì để nói.
Dưới ánh đèn, khuôn mặt già nua của bà Lý càng trở nên khó coi, bà nói thẳng: “Tôi thấy cậu vẫn còn tơ tưởng đến Tư Ỷ. Nhưng Cố tiên sinh, giữa hai người sớm đã kết thúc rồi! Năm xưa Tư Ỷ ngốc đến mức ở lại bên cạnh cậu ba năm liền, mặc dù về mặt vật chất cậu không bạc đãi nó, nhưng năm đó nhà họ Lý chúng tôi cũng không thiếu chút tiền đó. Hiện giờ Cố tiên sinh ngày càng trở thành người có tiền tài địa vị, tôi nghĩ không ít cô gái trẻ sẵn sàng lao vào lòng Cố tiên sinh sao phải quấn lấy Tư Ỷ làm gì, khó khăn lắm nó mới có bạn trai khác, cậu ấy cũng không tồi".