Cô bé ủ rũ, cũng không muốn ở lại đây nữa. Thím Vương thường nói dưa chín ép sẽ không ngọt.
Lý Tư Ỷ nhìn bảy tám cái nốt muỗi đốt sưng tấy trên đôi chân trắng trẻo của cô bé, trông rất đáng thương. Gô liền nói với bà Lý: “Để cô bé vào trong đợi đi mẹ. Ngoài trời ban đêm rất lạnh".
Bà Lý ban đầu không muốn đồng ý nhưng chiếc mũi nhỏ của Cố Tư Kỳ cứ khụt khịt.
Bà Lý đành hừ lạnh nói: "Bảo người nhà đến đón nhanh lên".
Bà Lý không muốn nhìn thấy đứa trẻ, vì khi nhìn thấy nó bà ta nhớ đến việc Cố Vân Phàm đã làm khổ con gái mình thế nào. Vậy nên sau khi vào nhà, bà ta giả vờ ngủ trước.
Hai người còn lại, một lớn một nhỏ, nhìn nhau một lúc lâu.
Cố Tư Kỳ nhìn ngang ngó dọc một lúc, sau đó nói: "Nhỏ quái"