Dứt lời, cô đi vòng qua anh ra ngoài.
Trương Sùng Quang đứng một mình trong phòng ngủ tăm tối một lát. Khuôn mặt anh hung ác đến mức đáng sợ. Có lẽ đây là cảm xúc anh đã đè nén bấy lâu nay... Một lúc sau, anh ổn định tâm trạng, đi ra ngoài.
Ra ngoài phòng ngủ, ánh đèn sáng ngời chiếu rọi mọi thứ.
Anh thấy Hoäc Tây vừa đi xuống lầu vừa nói đùa với Hoắc Minh, cả người đều có vẻ lười nhác.
Dáng vẻ này của Hoắc Tây cực kỳ có sức hút.
Trương Sùng Quang bước nhanh đuổi kịp Hoắc Tây. Sau đó, anh rất tự nhiên mà ôm eo vợ mình trước mặt Hoắc Minh, chào hỏi: “Cha, con và Hoắc Tây đi về trước."