Hoắc Tây mở mắt ra, trong mắt còn sót lại vẻ đau thương. Cô lại mơ một giấc mơ giống trước đây.
Trong mơ, cô đem tro cốt của Bạch Khởi từ nước ngoài trở về. Nhưng máy bay mãi không hạ cánh.
Cô bừng tỉnh, trong tầm tay là làn da ấm áp. Cô vô thức kéo nguồn nhiệt về phía mình, kề sát mặt qua... Trương Sùng Quang cảm thấy trong tay hơi ướt.
Hoắc Tây đã khóc...
Rõ ràng là đầu mùa hạ, nhưng trong một căn phòng ngủ to thế này, lại lạnh lẽo đến tận xương.
Trương Sùng Quang kiên nhẫn mà chờ cô tỉnh ngủ. Khoảng hai phút sau, Hoäc Tây hoàn toàn tỉnh ngủ.
Ngay sau đó, anh cảm thấy cô nhích mặt mình ra từng chút một, không muốn tiếp xúc với anh, động tác trông c1o vẻ tự nhiên lại khiến lòng anh căng chặt... Vợ anh không muốn anh chạm vào mình.
Vậy vừa rồi cô ỷ lại anh như thế, là vì coi anh là Bạch Khởi hả?
Người sống giành không lại người chết. Huống chỉ, năm xưa người đưa Bạch Khởi ra nước ngoài lại là anh. Lại thêm, Bạch Khởi bệnh nặng qua đời lúc Hoắc Tây đang mang thai cuối kì.