Hoắc Tây hờ hững không đáp.
Bắt đầu từ khi ấy, bọn họ gần như không ngủ chung phòng. Không phải là Trương Sùng Quang không muốn, mà là mỗi khi đối mặt với vẻ thờ ơ của Hoắc Tây, anh đều không có cách nào tiếp tục được.
Thời gian lâu rồi, anh dường như cũng không muốn nữa...
Hoäc Minh đang nói chuyện với Hoäc Tây thì giọng nói của người giúp việc vang lên: “Cậu Sùng Quang tới rồi.”
Hoắc Tây nhìn qua bên kia.
Dưới ánh đèn sáng ngời trong sảnh, Trương Sùng Quang cởi áo khoác, thuận tay giao cho người giúp việc, rồi đi sang bên bọn họ.
Hai vợ chồng không ở chung nhà với cha mẹ, nên khi tới đều mang theo quà cáp. Lần này Trương Sùng Quang mang theo một loại trà mà dạo này Hoắc Minh thích uống.