Lý Tư Ỷ không muốn mặc đồ do Cố Vân Phàm đưa, kể cả khi nút áo của cô bị đứt ra, không thể mặc được nữa.
Cô nói với giọng nghẹn nào: “Tôi không muốn mặc.”
Thư ký Trương hơi khó xử, những cũng không bắt buộc Lý Tư Ỷ. Cô nhìn Lý Tư Ý vịn chổ bị đứt nút áo đi về phía thang máy.
Cô đi rất kiên quyết, thư ký Trương nhìn theo mà cảm thấy nóng đôi mắt.
Thư ký Trương mới trở thành thân tín của tổng giám đốc Cố vào mấy năm nay. Cô ấy có nghe đồn về chuyện giữa tổng giám đốc Gố và cô Lý. Sau vài lần gặp mặt, cô ấy liền cảm thấy... ít nhất thì năm xưa cô Lý đã từng thật lòng yêu tổng giám đốc Cố.
Nếu không từng yêu thì cô Lý hoàn toàn có thể tiếp tục quen tổng giám đốc. Cố, để hưởng thụ tài phú của tổng giám đốc Cố, lợi dụng sự áy náy của tổng giám đốc Cố để giành nhiều lợi ích cho mình.
Có điều, cô Lý không làm vậy... Cho dù có lấy một trăm nghìn tệ, thì cũng vì trông coi đứa con nít quỷ nhà tổng giám đốc Cố.