Nhưng tên khốn này vẫn có thể dễ dàng làm cô ấy khóc, ông ta thật khốn nạn, dựa vào đâu mà ông ta được nói ra những lời này, dựa vào cái gì chứ, ông ta tưởng vợ ông ta qua đời thì cô ấy vẫn cần ông ta chắc.
Có chết cô ấy cũng không thèm!
Lý Tư Ỷ muốn đi nhưng không đi được, cô ấy chỉ có thể thở mạnh, trừng mắt nhìn ông ta, đôi mắt cô ấy đỏ như thể muốn căn chết ông ta vậy.
Cố Vân Phàm bỗng nắm lấy tay cô ấy, cô ấy vung tay lên, cố gắng để vùng ra. "Cố Vân Phàm, anh làm cái gì vậy?"
Sức của đàn ông và phụ nữ chênh nhau nhiều, dù cô ấy đã dùng hết sức cũng không lung lay được ông ta, trái lại còn để ông ta kéo vào lòng, so sánh với tấm cửa vừa lạnh vừa cứng sau lưng, chắc chắn là vòng ôm của ông ta thoải mái hơn nhiều, nhưng Lý Tư Ỷ không muốn ở đó nhất.
Cô ấy mất bình tĩnh rồi, giọng cô ấy nhẹ đến đáng sợ: "Anh Cố, anh muốn làm gì?"
Cố Vân Phàm cúi đầu, trực tiếp hôn cô ấy.
Môi ông ta ngậm môi cô ấy, hôn sâu trong sự giấy dụa kịch liệt của cô ấy, ông ta ôm cô ấy rồi lảo đảo cùng ngả lên cánh cửa, cơ thể không thể kiềm chế mà cọ xát, bàn tay ông ta không kìm được thăm hỏi cơ thể cô ấy... quá lâu rồi ông ta không có phụ nữ, lúc này lại là thứ ông ta quan tâm và không thể bỏ được.