Lý Tư Ỷ do dự một chút, cuối cùng vẫn nói dối: “An Nhiên bảo Hoắc Doãn Tư đưa con về.”
Mẹ Lý yên tâm: “An Nhiên đối xử với con không chê vào đâu được.” Đúng lúc này, An Nhiên cũng gọi điện tới để xác nhận xem cô ấy đã về nhà an toàn chưa. Khi nghe điện thoại, Lý Tư Ỷ lo lằng cô sẽ nói lỡ lời nên ậm ừ đôi câu rồi cúp máy.
Nhưng mẹ Lý tâm tư tinh tế đã nhìn ra con gái không vui qua thái độ sa sút của con gái.
Vì thế bà ta bèn hỏi: “Có phải con đã gặp ai đó rồi không?”
Mẹ Lý bỗng nhớ tới buổi sáng xem tin tức, vợ của Tổng giám đốc Cố Thị qua đời, ông ta đã chuyển tổng công ty tới thành phố B, như vậy Cố Vân Phàm kia đã đến thành phố B rồi hả?
“Tư Ỷ, con nói cho mẹ nghe, có phải con đã gặp Cố Vân Phàm rồi không?”
Lý Tư Ỷ không muốn thừa nhận.
Thật ra cũng không phải cô ấy muốn giấu giếm mà là sợ kích thích mẹ mình. Hơn nữa, cô ấy đã chia tay với Cố Vân Phàm từ lâu.
Cô ấy lắc đầu: “Con không gặp!”
Mẹ Lý vẫn không tin, giọng trở nên nghiêm khắc: “Tư Ỷ, con nhất định đừng giãm vào vết xe đổ! Con đừng quên, năm đó ông ta đã hại con thảm đến mức nào. Ông ta đã kết hôn còn dây dưa mãi nhưng bà vợ quái ác kia lại đổ vấy lên đầu con, còn cả bà lão kia trong nhà ông ta nữa. Mẹ nói cho con biết, có chết mẹ cũng không đồng ý cho con ở bên cái thằng góa vợ đó đâu. Tuy nhà chúng ta không so được với trước kia, nhưng con cũng là một cô gái trong sạch, đi theo. hạng người đó để làm gì chứ, ngựa tốt đừng nhai lại cỏ.”