Trước đây cô ấy chỉ giận dỗi với ông ta. Nhưng bây giờ ngoài một chút căm hận ra, nhiều hơn cả là chán ghét... Ông ta không giải thích mọi chuyện trong cuộc hôn nhân giữa mình và cô Vương, mà chỉ dịu dàng lên tiếng: “Lúc trước là cô gái ngốc nghếch, bây giờ đã trưởng thành rồi. Lý Tư Ỷ, tôi không muốn thế nào cả.”
Nói xong, Cố Vân Phàm đưa tay vỗ trán: “Ban nấy tôi hơi thất thố.”
Lý Tư Ỷ cắn môi, không đáp lại.
Cố Vân Phàm tựa lưng lên ghế, rồi lấy tay che mắt, khẽ than: “Đã mấy năm rồi, tha thứ cho chú Cố được không?”
Cơ thể Lý Tư Ỷ thân thể thoáng chốc cứng đờ. Sau đó không hiểu vì sao tài xế lại biết được chỗ ở của cô ấy. Lúc xuống xe, chân cô ấy mềm nhữn suýt nữa té ngã.
Cố Vân Phàm đi xuống theo, sợ nhóc Tư Kỳ bị lạnh nên tiện tay đóng cửa xe lại, rồi nhìn căn chung cư còn khá mới trước mặt và hỏi Lý Tư Ỷ : “Ở đây à?”