Bạn nhỏ Cố Tư Kỳ ngẩng đầu lên nhìn bố... Cố Vân Phàm hiểu con mình
đến mức nào chứ, vừa nhìn đã biết cô bé nghĩ gì. Ông ta buông ly xuống, dịu
dàng xoa đầu cô bé.
Cố Tư Kỳ biết bố đồng ý rồi.
Cô bé dựa vào người bố, nhìn chăm chằm vào Lý Tư Ÿ... Sớm muộn gì cũng là của mình.
Đêm lạnh như nước.
Chim chóc và sâu bọ xung quanh nhà bắt đầu ngủ say. Trong sảnh lớn, ba bạn nhỏ đều đã thấm mệt... Mấy người lớn vẫn chưa thỏa mãn, nói đúng hơn là chỉ có Hoắc Doãn Tư, Tổng giám đốc Hoäắc chưa thỏa mãn.
Những người còn lại ai nấy ôm tâm trạng rối bời.
An Nhiên cảm thấy không thể thoải mái tâm sự với Lý Tư Ÿ. Lý Tư Ỷ đã
muốn chạy từ nãy giờ, còn Cố Vân Phàm chỉ cảm thấy đông người quá.
Cuối cùng, Cố Vân Phàm đứng dậy: “Con bé buồn ngủ rồi, tôi không làm phiền nữa, tạm biệt.”
Tài xế đã chờ sẵn bên ngoài. Trước khi đi, Cố Vân Phàm rất phong độ và có chừng mực hỏi Lý Tư Ỷ: “Cần tôi tiễn cô một đoạn không? Uống rượu xong không tiện lái xe.”