'Thoạt nghe đến cái tên đó, Cố Vân Phàm có chút lặng người.
Một lúc lâu sau, ông ta mới gượng cười: “Trở về rồi sao! Trở về cũng tốt”.
Lúc này tro cốt của bà Cố đã được chôn cất.
Mặt trời chiếu sáng rực rỡ, trên bia mộ có ảnh bà Cố trẻ đẹp. Sau khi cô †a qua đời, mọi việc không hay cô ta từng làm cũng đều biến mất, Cố Vân Phàm cũng không còn hận thù gì.
Tư Kỳ năm tay bố mình.
Cô bé cúi xuống, có chút khó hiểu nhìn người phụ nữ xinh đẹp trên bia mộ... Bà Cố đối với cô bé thật xa lạ. Người khác nói đó là mẹ cô, nhưng nếu thực sự là mẹ thì tại sao lại không ở cùng Tư Kỳ và bố?
Buổi lễ dài kết thúc.
Cố Vân Phàm cúi người bế cô con gái nhỏ lên, thơm một cái rồi nhẹ nhàng đặt đầu cô bé lên vai mình. Ông ta không nói gì, chỉ ôm con gái như vậy
Đúng là bà Cố đã có đứa con này với người khác, nhưng Cố Vân Phàm rất yêu nó.