An Nhiên đang định nói nhưng lại dừng lại.
Hoắc Doãn Tư lại cười: "Sao lại dè dặt như vậy? Vừa rồi em rên như
vậy, đâu hề xấu hổ chút nào!" Anh nói thẳng như vậy, An Nhiên cắn môi: "Hoắc Doãn Tư!"
Chồng cô hôn lên môi cô, anh nhẹ nhàng mơ hồ nói: “Anh thích em như vậy, An Nhiên, anh thích không chịu nổi!”
Hai người trêu đùa nhau một lúc.
An Nhiên lúc này mới do dự hỏi điều mà mình suy nghĩ từ lâu: "Đứa trẻ đó thực sự là con của giám đốc Cố sao? Ông ấy và Tư Ÿ... có còn hy vọng nào không?"
Hoắc Doãn Tư im lặng nhìn cô.
An Nhiên ôm lấy cánh tay anh, nhẹ nhàng nói: "Em quan tâm đến Tư Ỷ, em không có ý gì khác. Hoắc Doãn Tư, anh đừng suy nghĩ nhiều”.