Giám đốc Hoäc sờ cằm, tự hỏi liệu đã đến lúc để Hoắc An An tự lập hay chưa... Đèn xanh bật sáng, Hoắc Doãn Tư đạp nhẹ chân ga. Hai mươi phút sau, xe lái vào biệt thự. Hoắc Doãn Tư cởi dây an toàn, nghiêng người mở cửa xe cho An Nhiên.
Cuộc sống hôn nhân của họ hai năm qua rất tốt đẹp, Hoắc Doãn Tư rất chu đáo. An Nhiên ở nhà chăm sóc hai đứa con, cơ bản là làm việc từ chín giờ đến năm giờ, hiếm khi ra ngoài giao lưu. Ngay cả khi có việc phải đi cũng rất kiềm chế, hiếm khi uống rượu quá nhiều.
Hoắc Doãn Tư thì tan sở là về nhà, Lâm Hi đa số là do anh ấy trông. An An cũng rất bám dính bố.
Trước khi kết hôn, An Nhiên biết bọn họ sẽ hạnh phúc, nhưng cô chưa bao giờ dám nghĩ rằng sẽ tốt như vậy.
Lúc này, Hoắäc Doãn Tư giúp cô mở cửa xe, cô quay đầu không nói gì, nhưng bàn tay trắng nõn gầy gò lại nhẹ nhàng chạm vào cánh tay anh. Ánh mắt Hoắc Doãn Tư nhất thời trở nên không đứng đắn.