'Trên khuôn mặt xinh đẹp đầy nước mắt, cô ta lẩm bẩm: "Nhưng nó là con của tôi! Cố Vân Phàm, anh muốn mang con tôi đi à?"
Cố Vân Phàm giọng nói lạnh như băng: “Cô coi nó là con cô sao?”
Ông ta đã hạ quyết tâm, nhanh chóng xách hành lý xuống lầu. Bà Cố nắm lấy cổ áo ngủ vội vàng đuổi theo. Lúc cô ta xuống lầu không cẩn thận bị ngã, người giúp việc vội chạy tới đỡ, sau đó hét lên với Cố Vân Phàm ở cửa: “Phu nhân bị ngã rồi!
Cố Vân Phàm xoay người rời đi mà không quay đầu lại.
Ba ngày sau, Tư Kỳ xuất viện, Cố Vân Phàm đưa cô bé đến sống ở một biệt thự khác.
Bà Gố tới gây sự, thậm chí còn đưa cả Cố phu nhân đến đòi con, Cố Vân Phàm cùng Cố phu nhân ở trong phòng đọc sách nói chuyện mấy phút. Khi họ đi ra, Cố phu nhân giơ tay tát cháu gái mình một cái.