An Nhiên không từ chối, vui vẻ nhận bao lì xì, nhẹ giọng hỏi: “Trong nhà sao. rồi?”
Cố Vân Phàm biết cô đang hỏi gì, cười nhạt đáp: “Thì cũng vậy thôi, tôi dọn về nhà ở rồi... Tôi từng tuổi này rồi, thế nào cũng phải có người thừa kế. Dù là ai sinh cũng được, chỉ cần khỏe mạnh là được.”
Nghe hiểu ý của ông ấy, An Nhiên giật nảy mình. Chỉ là cô không tiện nói tiếp đề tài này.
Không ngờ Cố Vân Phàm lại nói: “Mẹ đứa nhỏ thường xuyên không về nhà, đêm nào đứa nhỏ cũng khóc. Cô ta ngại phiền phức, cứ ném đứa nhỏ cho bảo mẫu là xong.”
“Tổng giám đốc Cố!” An Nhiên không biết nên trấn an ông kiểu gì.
Cố Vân Phàm không chút để ý cười nói: “Không về cũng tốt, để tránh đứa nhỏ sợ khi thấy cô ta.”