Ngày xuân hoà thuận vui vẻ.
Trong phòng sinh Vip, ánh mặt trời ấm áp thoải mái, người thân bạn bè đến thăm rất đông... Buổi chiều, Hoắc Doãn Tư lại tiễn đi một đám người, xong rồi quay lại chơi với em bé trong nôi, bảo em bé gọi cha.
An Nhiên khỏe hơn được một lát, yên tĩnh mà nhìn anh.
Năm tháng êm đềm.
Hoắc Doãn Tư ngước mắt lên, mỉm cười: “Cuối cùng cũng yên lặng hơn chút rồi. Thật là, con gái anh cứ để không cho bọn họ nhìn.”
An Nhiên nghe vậy thì bưồn cười: “Vậy sau này anh đừng cho con bé ra ngoài, cứ nhốt trong nhà luôn đi!”