Hoắc Doãn Tư cúi đầu hôn cô, hôn xong cũng không dời môi đi, nói: “Dáng vẻ không trang điểm giống hệt vài năm trước, đâu giống mẹ của hai đứa nhỏ đâu chứ?”
An Nhiên ôm cổ anh, trả lời câu nói lúc nấy của anh: “Sau khi mang thai cứ cảm thấy nóng trong người, dễ dàng ra mồ hôi, nên mới không đắp chăn.”
Hoắc Doãn Tư ánh mắt sâu thẳm. Anh chợt cười khẽ nói: “Vậy để anh kiểm tra thử xem.”
An Nhiên rất hiểu anh. Anh kiểm tra có nghĩa là anh chơi lưu manh. Cô vừa định ngăn cản, nhưng nhớ đến hôm nay là đêm tân hôn của bọn họ, anh có làm thế nào cũng đúng.
Vậy nên cô thả lỏng người để mặc cho anh làm bậy. Bàn tay to kia giấu trong áo tắm trắng tuyết...
Một lát sau, trên mặt An Nhiên hiện lên màu hồng nhạt, trên khuôn mặt đẹp trai của Hoäc Doãn Tư cũng có vẻ sắc tình khác thường, giọng nói trở nên khàn hơn vài phần: “Em vẫn đang đợi anh đấy hả?”
Hoắc Doãn Tư đấy hả, muốn thì muốn, còn phải nói ra mới chịu.