Cửa đóng lại, bà Gố liền bất chấp mọi thứ, đập hết mọi đồ đạc trong phòng tổng thống. Cô ta vừa đập vừa không chút kiêng dè mắng chửi: “Tuy rằng thân thể anh không đi theo cô ta, nhưng mà trái tim của anh đã đi theo cô ta rồi. Cố Vân Phàm, cô ta tốt ở chỗ nào hả? Cô ta chỉ là một cô gái không hiểu chuyện coi trọng tiền của anh thôi! Cái loại phụ nữ như cô ta, năm mươi triệu mua được cả tá!”
Cố Vân Phàm không thèm để ý chuyện cô ta đập đồ vật.
Nhưng khi cô ta mắng Lý Tư Ỷ những lời khó nghe, Cố Vân Phàm không nhịn được nữa, bóp chặt cổ cô ta, vài bước buộc cô ta đến bên cửa sổ sát đất. Trên trán anh nổi gân xanh, trên tay anh cũng dùng sức bóp chặt.
Anh kề sát lại hỏi: “Vậy còn cô? Ít nhất thì thân thể tôi còn ở đây. Còn cô, thân thể của cô đang ở đâu? Chắc là đi mây mưa với người tình hết rồi!”
Bà Gố khóc ầm lên: “Ai bảo anh không chạm vào tôi!”