€ô có khung xương mảnh khảnh, ngón tay cũng thon dài. Hoắc Doãn Tư: không biết là cô cố ý hay vô tình, mà cứ hay chạm đến nơi kia của anh, quần dài còn chưa cởi ra thì trán anh đã lấm tấm mồ hôi, không nhịn được mà gọi tên cô: “An Nhiên!”
“Hả? Sao vậy?”
An Nhiên giả vờ không biết, bàn tay nhỏ nhanh nhẹn cởi quần cho anh.
Hoäc Doãn Tư không nhịn nổi nữa, mà cũng không muốn nhịn. Anh nắm tay cô, kéo cô ngồi lên đùi mình, không cam lòng nói: “Em biết lúc nào vậy?”
An Nhiên cười khẽ.
Cô nghịch ngợm hỏi: “Anh hỏi là em biết anh có thể thấy được lúc nào hả?” Hoäc Doãn Tư hừ nhẹ: “Anh tự nhận mình không hề để lộ dấu vết.”
An Nhiên ôm nhẹ vòng eo của anh, ngón tay thon dài lướt qua đường nét
quyến rũ của anh, mỉm cười: “Đại khái là khi anh ôm Trà Sữa, ôm một cái là trúng, không giống người bị mù.”
Hoắc Doãn Tư hơi buồn bực, cũng buồn cười.
Anh cúi đầu hôn cô, rất không cam lòng nói: “Không ngờ lại thua trong tay một chú chó.”