An Nhiên rất ngại ngùng. Hoắc Doãn Tư không nhìn cũng biết là cô đang ngại ngùng. Anh bắt đầu đuổi người: “Được rồi, có An Nhiên ở với con là được rồi!”
Hoäc Minh nói vài câu ghen tị rồi đi về. Chỉ là người làm cha, sao có thể không lo lắng cho con mình? Ông đi tìm bác sĩ điều trị chính hỏi thăm vài lần, sau
khi xác định là không cần phẫu thuật mắt thì mới đi về.
Sau khi lên xe, Hoắc Minh không nhịn được nói: “Không phải là thăng nhãi kia cố ý bị tai nạn xe đấy chứ? Nó lúc nào cũng nham hiểm lắm!”
Ôn Noãn cạn lời: “Sao nó có thể tính chính xác như vậy được?”
Hoắc Minh bắt được lỗ hổng trong lời nói của Ôn Noãn: “Vậy là bà cũng thừa nhận là thằng nhãi kia rất nham hiểm?”
Ôn Noãn mặc kệ ông.
Trong phòng bệnh chỉ còn lại Hoắc Doãn Tư và An Nhiên. Anh không nhìn thấy, nên đành phải nắm tay cô mãi.
“Hôm nay không đi thử váy cưới được rồi.” An Nhiên ngồi trên ghế sô pha gọt vỏ quả táo đặt vào trong tay anh. Hoắc Doãn Tư không muốn ăn.