Hoắc Doãn Tư đưa cô ấy xong, quay về thì thấy An Nhiên đang chống mặt mình nói: “Ăn béo lên luôn rồi.”
Hoắc Doãn Tư ôm cô, rất đồng ý: “Đúng là hơi nặng hơn, có điều xúc cảm cũng tốt hơn.”
An Nhiên cảm thấy anh không đứng đắn. Cô ôm cổ anh, có chút lo lắng nói: “Em chỉ sợ không mặc vừa váy cưới, hoặc là siết chỗ eo, vậy thì phải làm sao hả anh?”
Hoắc Doãn Tư cúi đầu hôn hôn cô: “Sẽ không, em phải tin tưởng ánh mắt của mẹ anh.”
An Nhiên cũng hôn lại anh, cảm thấy mình rất hạnh phúc.
Hôm sau, Hoắc Doãn Tư đi công ty, An Nhiên không đi làm, mà ở nhà chờ anh đón đi tiệm áo cưới thử váy cưới.
Đầu mùa thu, thời tiết mát mẻ hơn trước rất nhiều, An Nhiên ngồi trên sô pha trong phòng khách đọc sách cũng cảm thấy thoải mái.
Hai giờ chiều, Hoắc Doãn Tư còn chưa về nhà.
An Nhiên hơi lo lắng, gọi điện thoại hỏi thăm, bởi vì anh nói chỉ đi một lát là về.