Bên kia im lặng rất lâu.
Cuối cùng, Cố Vân Phàm cười chua xót nói: “Cậu nói cũng đúng, là tôi không còn tư cách.”
Tắt máy, Hoắc Doãn Tư nhìn điện thoại với vẻ mặt đang suy nghĩ gì đó. An Nhiên nhẹ giọng nói: “Anh nói những lời như đâm vào lòng ông ấy vậy.”
Hoäc Doãn Tư để điện thoại trên tủ đầu giường, dựa người lên đầu giường, cúi đầu nhìn cô: “Đau lòng hả?”
An Nhiên trở mình: “Em không biết anh đang nói cái gì!”
Hoắc Doãn Tư cười khẽ, kề sát người lên lưng cô, nhẹ giọng nói: “Sao em có thể không biết được? Tổng giám đốc An, anh đang ghen đấy!”
“Sao ai anh cũng ghen được thế?”