An Nhiên cũng yên tâm hơn, lúc ra khỏi nhà hàng, Hoắc Doãn Tư đã lái xe tới đợi ở cửa nhà hàng rồi.
Lý Tư Ỷ nhìn anh ấy: "Anh tới bao lâu rồi?"
Hoäc Doãn Tư hạ cửa kính xe xuống, khuôn mặt đẹp trai vẫn mang vẻ lạnh lùng đó, giọng điệu cũng bình thản: "Tôi tới được nửa tiếng rồi, nhưng An Nhiên bảo các cô cần thời gian riêng của con gái, nên tôi không quấy rầy nữa."
Lý Tư Ỷ: "Nghe có vẻ anh khá phong độ đấy nhỉ." "Rõ ràng!"
Ý của Hoắc Doãn Tư và An Nhiên là muốn chở Lý Tư Ỷ về, Lý Tư Ỷ không chịu: "Tôi tự bắt xe cũng được, An Nhiên đang mang thai, anh đưa cô ấy về sớm nghỉ ngơi đi."
Nói xong, cô ấy rút từ trong túi ra một cái hộp: "Quà nè! Tôi muốn làm mẹ nuôi!"
An Nhiên cũng không khách sáo với cô ấy, An Nhiên cầm món quà: "Làm gì có cô gái trẻ nào đi làm mẹ nuôi cơ chứ, cô phải kiếm được nửa còn lại, rồi hãng làm chức mẹ nuôi này."