Cơ thể ông ta nói với ông ta rằng, ông ta muốn cô ấy!
Quần áo lộn xộn, trong phòng ăn không một bóng người, chỉ có tiếng thở dốc động tình của người đàn ông và người phụ nữ.
Nụ hôn càng ngày càng cháy.
Bỗng dưng, một tiếng bạt tai thanh thúy vang lên, mặt của Cố Vân Phàm bị đánh lệch sang một bên.
Cái tát này đã đánh nát toàn bộ không khí kiều diễm.
Cố Vân Phàm tỉnh táo lại, ông ta mặc kệ cái má nóng bừng đau rát, mà quay đầu nhìn người phụ nữ trong lòng, cô ấy lui trên vách tường, dùng hết sức không chạm vào ông ta, nét mặt cô ấy toàn là sự khó chịu.
Cố Vân Phàm nhìn mà tan nát cõi lòng.
Ông ta đưa tay ra chỉnh lại quần áo bị kéo ra một nửa của cô ấy, Lý Tư Ỷ rơi co người lại, nước mắt chảy ra, cô ấy thì thào: "Trong lòng anh, em đã trở nên tỉ tiện như này rồi sao! Có thể mặc anh chiếm lấy, mặc anh chơi đùa ở bất kỳ chỗ nào sao?"