Tình cũ gặp lại, cả hai còn chưa quên nhau, còn gặp lại ở chốn cũ nữa. Cái nào cũng làm người ta đau lòng.
Xung quanh như không còn tiếng động, cũng không còn ai cả, chỉ có ông ta và cô ấy.
Một lúc sau, Lý Tư Ỷ run run môi, cuối cùng cô ấy không nói gì cả mà chỉ cúi đầu tiếp tục dùng bữa, cứ như thể... cứ như thể cô ấy không quen Cố Vân Phàm, cứ như thể bọn họ không có một chút liên quan nào cả.
Đáng ra Cố Vân Phải phải ăng lời cô ấy nói lần trước là đi đường có gặp nhau thì cũng không cần chào nhau, bởi vì ông ta chỉ mang lại tổn thương cô ấy thôi.
Nhưng ông ta vẫn đứng ở đó, không nỡ đi.
Ông ta nhớ cô ấy, nếu không cố ý đi gặp cô ấy, có lẽ cả đời này ông ta cũng sẽ không gặp được cô ấy mấy lần nữa.
Cố Vân Phàm chậm rãi đi tới, ông ta chưa nói câu nào đã ngồi xuống luôn.
Ông ta nói với quản lý bên cạnh: "Thêm mấy món thịt và rau, mang bình rượu trắng ra đây."
Quản lý vâng một tiếng rồi đi làm.
Anh ta rất hiểu chuyện, nhà hàng không đông, anh ta treo cái thẻ đóng cửa ở cửa cũng coi như là cho anh Cố một nơi để nói chuyện, bên ngoài có khá nhiều tin đồn, nhưng anh ta tin rằng anh Cố và cô Lý mới là tình yêu đích thực, ánh mắt vừa rồi không lừa được người khác.