Hoắc Doãn Tư nhìn chằm chằm cô một lúc lâu, cuối cùng cũng không miễn cưỡng đối phươn, bản thân anh ấy cũng không ăn... Lúc lên xe, An Nhiên nói: “Anh không ăn thêm chút à? Hoäc Doãn Tư, anh không cần phải như vậy với em.”
Hoắc Doãn Tư chăm chú nhìn tình hình trước mặt, cười khẽ: “Em không đói, anh lấy đâu ra tâm trạng để ăn cơm!”
An Nhiên hơi xúc động.
Dọc đường, anh nhận được mấy cuộc gọi, vài cuộc gọi đầu tiên là của Tư Văn Lễ, nói chung là muốn An Nhiên dự tang lễ của Tư Văn Hùng, làm tròn đạo hiếu, cuối cùng bị Hoắc Doãn Tư chặn lại hết.
Giọng anh hờ hững và xa cách: “Chú hai Tư, tuy An Nhiên đã đính hôn với cháu, nhưng chúng cháu vẫn chưa chính thức làm đám cưới, nên cô ấy sẽ không tới đám ma của nhà họ Hoắc đâu, hơn nữa... Sức khỏe cô ấy cũng yếu, không nhìn cảnh đó được, chú hai Tư đừng ép nữa!”
Tư Văn Lễ liên tục thuyết phục, nhưng Hoắc Doãn Tư không hề dao động.
Cuộc gọi cuối cùng đến từ Hoắc Minh, Hoắc Minh đi thẳng vào vấn đề: “Doãn Tư, có chuyện gì thế? Có tí chuyện mà con cũng không giải quyết được, còn để loại như Tư Văn Lễ dí tới tận đây à? Bố nói cho con biết, vợ con không có quan hệ gì với nhà họ Tư, nhà chúng ta đủ sức nuôi An Nhiên và Lâm Hi, chứ không cần gì từ nhà họ Tư hết... Mẹ con nói đúng, hồi bé không ăn được hạt gạo nào của ông †a, sao giờ phải đốt tiền vàng rồi để tang ông ta hả, nghĩ hay thật!”