Xong việc, hai cơ thể ướt đấm mồ hôi, Hoắc Doãn Tư ôm cô rồi lấy tay kéo. chăn mỏng đắp lên.
Hơi thở ổn định hơn.
Anh ấy ở phía sau nhỏ giọng hỏi cô: “Tâm trạng của em đã tốt hơn chút nào chưa?”
Khuôn mặt tinh xảo của An Nhiên chôn sâu trong chiếc gối trắng tinh, cọ quay cọ lại, cô không trả lời nên Hoắc Doãn Tư lại ép hỏi: “Tổng giám đốc An mà cũng biết ngại à?”
“Em có ngại ngùng gì đâu, rất thích mà.”
Sự thẳng thắn này của cô khiến Tổng giám đốc Hoäc rất hài lòng.
Hai người lẳng lặng ôm nhau một lúc, An Nhiên quay người lại: “Em đói rồi.”
Hoắc Doãn Tư bĩnh tĩnh hỏi: “Vẫn chưa no à?”
Bốn mắt nhìn nhau một lúc lâu, cuối cùng An Nhiên quay đi và khẽ nói: “Chúng ta đi tắm rồi ăn cơm nhé.”