Tuy cô không hỏi nhưng Hoắc Doãn Tư vẫn biết cô muốn nói gì, anh ừm một tiếng: “Năm đó, khi em đi, anh từng đến thành phố W một lần... Nói chung bọn anh đã gặp nhau từ lâu. An Nhiên, anh cũng rất mến chị Thục Phân, nhưng anh nghĩ nếu anh cả không hoàn toàn thay đổi thì sẽ ảnh hưởng xấu đến sự trưởng thành của Nữu Nữu, nên như bây giờ không tốt à? Cũng như làm dự án ấy, khi biết rõ có khối u ác tính, phải xử lý triệt để thì mới có lợi cho quá trình phát triển về sau.”
Anh giỏi ăn nói, An Nhiên không cãi được anh.
Cô thấy anh nói rất có lý, nhưng vẫn cứ sai sai, có điều đúng là Hoắc Doãn Tư đã đầu tư rất nhiều tiền cho Lâm Bân, việc anh thương Nữu Nữu cũng là sự thật...
An Nhiên khẽ thở dài: “Thôi ăn đi!” Hoắc Doãn Tư ôm eo cô, giọng rất trầm: “Em vẫn giận à?” An Nhiên liếc anh: “Anh nghĩ sao?”