An Nhiên suy nghĩ giây lát rồi nói: “Nấu cơm trước đi!”
Hoắc Doãn Tư nhìn cô chăm chú một lát rồi hôn má cô, dịu dàng nói: “Em thay đồ đi, xong ngay đây.”
An Nhiên thay đồ rồi đi ra ngoài.
Hoắc Doãn Tư vẫn đang trong bếp. Cô chăm chú nhìn rượu vang đã được đặt sẵn trên bàn một lúc rồi mới bước vào bếp.
“Sao em không chờ ở phòng ăn? Anh xong ngay đây.”
Nghe thấy tiếng bước chân, Hoắc Doãn Tư quay sang...
An Nhiên tựa vào quầy bếp bên cạnh, nhìn anh nấu ăn, nét mặt cô rất bình thản, thậm chí không có nhiều sự dao động cảm xúc. Cô khẽ hỏi anh: “Trước đó là anh đã tìm hướng đi giúp anh cả đấy à?”