Ánh mắt Tân Bá Lai sâu thẳm.
Sau một lúc lâu, anh ta mới nhẹ nhàng cất tiếng: “Em còn trách anh chuyện năm đó đúng không? Nhưng An Nhiên, anh rút lui là để tác thành cho em và Hoắc Doãn Tư. Nếu lúc trước anh kiên quyết không chia tay thì em sẽ thế nào?”
“Chẳng thế nào cả!”
An Nhiên mở cửa chiếc Bentley màu trắng ra rồi ném túi văn kiện vào, định lên xe.
'Tân Bá Lai vội vàng túm lấy tay cô khiến An Nhiên sửng sốt.
Anh ta lập tức buông ra rồi mỉm cười chua xót: “Anh phải ra nước ngoài đến một đất nước chim không thèm j. Nghe người của phòng Nhân sự nói ủ
của 'Tổng giám đốc Hoắc. Anh nghĩ chắc là vì món quà anh tặng em. An Nhiên, anh không có ác ý, chỉ muốn nói mấy câu với em thôi. Có một số chuyện có lẽ em không biết, chẳng hạn như chuyện lần trước của Lâm Bân... Em không thấy kỳ lạ à? Lâm Bân nào có thể đi theo con đường ấy chứ, kiếm được chút tiền, sao lại trùng hợp dan díu với nhân tình của ông chủ. Nào có người phụ nữ nào sẽ thích tên đầu heo như anh ta chứ?”