An Nhiên ôm cổ anh, hừ nhẹ: “Anh lúc nào cũng nói thế”. Ánh đèn mờ và bầu không khí thật phù hợp.
Hoắc Doãn Tư đưa tay nhẹ nhàng chạm vào mặt cô, đôi mắt đen láy khóa chặt như thể sắp nuốt chửng lấy cô: "Anh làm em đau khi nào, em nói xem!"
"Nhưng ngày hôm sau em không thể ra khỏi giường được! Hoắc Doãn Tư anh thực sự nên kiềm chế một chút, mới ba mươi tuổi cẩn thận về sau..."
“Chỉ cần giám đốc An muốn, tôi sẵn sàng bất cứ lúc nào!” Hai người trêu đùa nhau, ôm hôn nhau, rồi lại lăn lộn trên thảm.
Đột nhiên, lưng An Nhiên bị vật gì cứng cứng chọc vào, cô kêu đau một tiếng. Hoắc Doãn Tư, người luôn nâng niu cô như bảo bối lập tức dừng lại, ôm cô vào lòng rồi hỏi: "Sao vậy? Em có bị thương không?"
An Nhiên nhẹ nhàng lắc đầu: "Không sao đâu!”
Đàn ông luôn tham lam khoái lạc, anh cúi đầu hôn cô: “Tiếp tục nhé An Nhiên ngẩng đầu định hôn anh, nhưng không nhịn được đưa tay ra lần tìm, cuối cùng chạm vào một cái hộp nhỏ, cô không cẩn thận mà làm nó bung ra... Sau đó sắc mặt Hoắc Doãn Tư liền tái xanh.
Món quà hóa ra là của Tân Bá Lai, và điều kỳ lạ nhất là món quà lại là một chiếc vòng tay kim cương.