An Nhiên thản nhiên nói: “Trong thẻ của em chỉ có hơn một trăm nghìn tệ thôi!”
Hoắc Doãn Tư liếc cô một cái: "Vậy là đủ rồi
Anh đưa cô đến trung tâm mua sắm, có vẻ như anh đã sớm chọn được chiếc. nhẫn cho mình rồi. Chiếc nhẫn giá cả phải chăng nhưng trông rất đẹp trên ngón
tay thon dài của người đàn ông, giá lại rẻ đến bất ngờ, chỉ hơn mười nghìn tệ.
Quẹt thẻ xong, giám đốc Hoắc rất kiêu ngạo yêu cầu An Nhiên đeo nhẫn cho mình.
Anh thúc giục: “Không phải em nên đeo nó cho anh sao?”
An Nhiên gần đây khá chiều chuộng anh, cô ngước mắt lên nhìn anh, sau đó nhấc ngón tay anh lên, nhẹ nhàng lồng chiếc nhẫn vào ngón tay anh. Lúc đó đột nhiên sống mũi cô hơi cay cay.
Cô nghĩ về quá khứ của mình với Hoắc Doãn Tư.
Có những lúc ngọt ngào, có những lúc làm tổn thương nhau nhưng cuối cùng họ vẫn ở bên nhau!
An Nhiên vẫn ngẩng đầu nhìn anh.
Trong mắt cô là tình yêu, tình yêu đó rõ ràng đến nỗi anh không thể nhầm lẫn nó với bất kỳ cảm xúc nào khác.