An Nhiên kinh ngạc, đi đăng ký sao?
Nhìn vẻ mặt của cô, Hoắc Doãn Tư khẽ cười: "Sao vậy, có vấn đề gì à? Tối qua không phải em đồng ý rồi sao?"
An Nhiên cúi đầu nhìn chiếc nhẫn kim cương giữa ngón tay mình.
Hoắc Doãn Tư trước nay luôn rất biết cách thao túng tâm lý cô, anh nhẹ nhàng hừ một tiếng: “Hối hận rồi sao?”
An Nhiên sợ anh lại nói ra những lời vô sỉ, nên cô suy nghĩ một chút rồi chậm rãi nói: "Được!"
Hoắc Doãn Tư vẫn rất kiêu ngạo: “Không phải miễn cưỡng đấy chứ?”
An Nhiên không trả lời, cô nhìn anh một cái rồi cúi đầu tiếp tục ăn bữa sáng, nhưng từ tai đến cổ cô đều có chút ửng đỏ, rõ ràng là hơi xấu hổ.
Hoắc Doãn Tư nhìn chằm chằm cô hồi lâu, ánh mắt nóng như lửa đó như muốn nhìn xuyên thấu toàn bộ cơ thể cô.
Cuối cùng, anh giọng lười biếng nói: "Thay quần áo đi!"