Anh ghé sát vào tai cô và thì thâm một lời thô tục: "Dâm phụ”.
Ánh mắt An Nhiên sáng ngời.
Hoắc Doãn Tư biết cô thích nghe mấy lời này, anh đưa tay kéo chăn ra, bắt đầu “yêu” cô, những lời thốt ra từ miệng cũng không còn sạch sẽ: “Khi anh nói câu này với em, em thấy thích đúng không? Có phải em muốn ngày nào anh cũng dạy dỗ em thế này, lúc nào cũng muốn anh “làm” em?”
An Nhiên quay mặt đi: "Đừng nói nữa!"
Hoäc Doãn Tư đuổi theo hôn cô, tiếp tục nói ra những lời khiến cô xấu hổ "Miệng nói không phải, nhưng thân thể của em lại thành thật... Lại có hứng rồi phải không?"
Hầu hết đàn ông đều thích điều này, và lần này Hoắc Doãn Tư lại làm mạnh hơn nhiều.
Cuối cùng cũng xong, An Nhiên nằm trong lòng anh ngủ thiếp đi, thậm chí còn không muốn đi tắm.
Cô vỗ vai anh: “Anh sang ngủ với Lâm Hi đi! Buổi tối con thường sẽ đá chăn”.
Hoäc Doãn Tư bế cô cùng vào phòng ngủ chính. Lúc An Nhiên đang chuẩn bị ngủ, một vật bằng kim loại lạnh lạnh xuyên vào ngón tay cô.
Cô tỉnh dậy và giơ ngón tay lên. Đó là một chiếc nhẫn kim cương.
Hoắc Doãn Tư ôm cô từ phía sau, thấp giọng nói: “Chúng ta kết hôn nhé?”
An Nhiên căn bản không nỡ từ chối.
Cô cảm thấy mình không dè dặt cho lắm, Hoắc Doãn Tư ôm cô, rất nhẹ nhàng nói: "Lâm Hi đã mấy tuổi rồi, cũng sắp đi học đến nơi. Tối nay chúng ta đã làm bốn lần rồi... Giám đốc An, giờ giữ giá có phải muộn quá rồi không?”